
Tôi, gầy, khuôn mặt hay ngái ngủ, mắt hay đăm chiêu với cái nhìn không định hướng, dáng lêu khêu tay chân dài ngoằn, từng ngủ ( theo nghĩa đen) với rất nhiều người nhưng chưa sex với ai lần nào, cũng chưa từng có ý định sẽ yêu ai trọn đời, thứ đó xa xỉ và hay làm người ta mờ mắt lắm. Tình yêu cũng đáng ngờ, cũng xấu xa như tiền bạc, người ta muốn có đến điên lên được, và rồi vứt bỏ con người mình mà quy lụy nó, bị nó điều khiến đến ngu muội ra mà thôi.,
21 tuổi, cái tuổi mà lẽ ra tôi phải biết từ bỏ hình ảnh của một thằng nhóc miệng hôi sữa, hay bám váy mẹ . Nhưng không biết sao tôi vẫn chưa thực sự làm được. Bắt đầu có suy nghĩ tự lập từ sớm, tôi làm mọi cách để mình có thể thoát ly khỏi gia đình, chứng tỏ mình trưởng thành… nhưng không biết sao lúc nào tôi cũng quay về ngõ cụt. Và đã 3 năm trôi qua từ ngày tôi 18 tuổi, tôi vẫn dậm chân tại chỗ, quay về vạch xuất phát với một bàn tay trắng. Đầu óc lúc nào cũng quay cuồng, suy nghĩ ngày càng tệ hơn.
Điều duy nhất khiến tôi nghĩ mình trưởng thành là bản năng của một thằng con trai muốn thành người lớn. Nhưng mọi thứ luôn không thể thành trật tự, một lối mòn trong tôi luôn quay ngược chiều kim đồng hồ.
Cảm giác quá khứ luôn ùa về tràn ngập trong cơ thể, mâu thuẫn giữa thực tại và quá khứ, giữa một thẳng nhóc 5 tuổi và thằng con trai to xác 21 tuổi.
Tôi luôn mong muốn thay đổi mình, lựa chọn một con đường mới để vứt phắt đi cái suy nghĩ ấu trĩ trẻ con của mình. Tôi lao vào đọc sách, vào việc lùng sục tìm kiếm một việc gì đó thật sự phù hợp với mình, nhưng mọi thứ ngày luôn bỏ rơi tôi.
Thời gian thì rõ ràng là chẳng đợi ai, và với tôi thì thời gian trở thành một thứ gì đó đang bị lãng phí ghê gớm. Tôi đang tàn phá tuổi trẻ, trí óc của mình trong vô hình. Tôi biết tôi cần sự sáng suốt, cần ai đó tát một cú trời giáng vào mặt để nhận ra mình yếu đuối và ngu ngốc đến mức nào.
Tôi muốn hòa nhập với mọi thứ, có thể nói hay cười bằng sự tự nhiên nhất của một con người, nhưng có một tiếng vọng trong đầu lại bảo rằng mày lai đang giả vờ. Tôi lại tách ra và lầm lũi với thể xác và tâm hồn trống rỗng… Nỗi cô đon không thể che phủ cuộc sống của tôi. Vì tôi luôn suy nghĩ về rất nhiều người, và việc suy nghĩ đó khiến tôi tạo ra ảo giác mình không bao giờ một mình, không bao giờ…
Cảm thấy lố bịch khi tôi cố sắp xếp mọi thứ thành trật tự, rùi vò viên chúng lại nhét vào thùng rác, thế là xong. Thứ trật tự tôi tạo ra rõ ràng nhưng đầy mơ hồ, và tôi… không bao giờ hoàn thành chúng, cho dù tôi biết tôi chỉ cần cố một chút là xong, khả năng một con người là vô tận, và cố gắng là việc rất dễ dàng. Nhưng mãi đến giờ, thứ cố gắng duy nhất tôi thử làm là dắt xe ra khỏi nhà và buột bản thân phải đi đâu đó để khỏi bị nói là suốt ngày ru ru trong nhà.
Tuột dốc
Thề với ma quỷ, nếu như các người có thật, hãy chứng giám…
Thứ ba, ngày 10 tháng 8 năm 2010, chẳng phải là một ngày gì đặc biệt, tôi, đánh dấu rằng mình sẽ khuất phục được sự ngu ngốc của bản thân. Thoát ly khỏi sự mụ mị u mê của chính mình và làm được tất cả mọi thứ mình mong muốn, làm để xứng với cuộc sống mà mày đang có, xứng với 21 năm có mặt trên cõi đời cả mày. Đây là sự khởi hành thật sự, không phải khởi hành để rồi dừng chân rồi khởi hành lần nữa. Thực tại, một chuyến tàu lăn bánh rồi sẽ dừng lại khi tới trạm, hay dừng tại nơi nào đó để nạp nhiên lưu, nhưng chuyến tàu của tôi sẽ không được phép ngừng, đó là thứ quy ước ma quỷ tôi giao ra ngay trên bài viết này. Sự lặp lại không bao giờ được xảy ra. Tôi sẽ làm được, vì tôi, vì ngày tôi dám viết ra sự thực con người mình, và dù tôi có đánh đổi mọi thứ, tôi cũng sẽ.
Bắt đầu, làm đi, giết chết tôi hiện tại, để nó không được phép hiện hữu nữa, giết chết thời gian để làm chủ nó, ngay bây giờ..
cái chính không hẳn ru rú hay không ru rú, phí thời gian hay không phí thời gian, lão bị cái bệnh là " rất mau chán" lão ạ. Lão mau chán cực kì, việc gì là làm 1 thời gian là lão chán. Bây giờ phải xác định lại thực sự mình thích làm gì, muốn gì, và lão tập trung vào đấy thôi.
ReplyDeleteCòn bạn bè, không thể quay lưng lại được, t chưa thấy ai quay lưng lại tránh xa xã hội mà lại thành công cả, bản thân mình sắp xếp được một ngày bao nhiêu tiếng chơi bao nhiêu tiếng làm là ổn. Cái này khó, nhưng như vậy mới là người trưởng thành chớ.
Hơn nữa chưa cái gì tạo dựng mối quan hệ và cơ hội nhiều hơn bạn bè đâu :"D
t thấy lão có tài,, cơ mà chưa biết xài :"3
t có hứng viết rồi!!! :"> hệ hệ hệ
tại vì cái hành động nó thể hiện đó, t chỉ nghĩ ông học thiết kế thời trang nó không thích hợp bằng ông làm báo :-?
ReplyDeleteồ, các bác hay nói bạn rod mau chán nhưng sự thực thì có đến 80% là sai mất rồi... :(( hết sức đáng tiếc khi phải nói ra điều này. Đôi khi khó nói chứ lắm lúc không được dễ dàng dựa vào suy nghĩ cá nhân, vì bản thân tui đã là một cá thể khác người khó đoán. Hãy nhớ là đừng để bạn rod qua mặt dễ dàng như vậy, think different, heey yo.
ReplyDeletechắc tại trc giờ t thật tahf thẳng tánh lắm
ReplyDeletethiết nghĩ sống vậy tốt hơn
t cho rằng sống trên đời là phải có cái nhìn lạc quan trong mọi hoàn cảnh !!!!! ố ye!
sao nói cứ như bạn rod không thật thà í =(( tớ chỉ khó đoán thoy, hay giỏi nhất là làm các bạn bị lầm đường lạc lối mà vô tình chứ không cố ý...
ReplyDeletet thường thấy là người ta đặt ra mục tiêu, sau 1 thời gian ro ro tiến tới gặp vật cản, thế là khó giải quyết, nản dần, bỏ
ReplyDeletenhưng mà cái cảm giác cái khó ló cái khôn, rồi sinh ra 1 động lực mới khi đã san bằng được cái cũ nó khoái lắm, mặc dù bản thân t cũng chưa chiêm nghiệm nhiều, toàn thất bại cả
Cố lên ông Minh
ReplyDelete